Sài Gòn lúc nắng khi mưa
Sài Gòn chỉ có hai mùa đó thôi
Nhớ xưa giọt nắng bồi hồi
Em về cánh lá đâm chồi nụ xuân
Bóng ai đứng đợi tần ngần
Gió bay qua phố tình nhân hẹn hò
Tóc dài những sợi thơm tho
Cột tình ai với phố chờ cây mong
Nốt ruồi duyên đỏ má hồng
Vo tròn sợi nắng vào trong nụ cười
Buổi chiều ngơ ngẩn ngừng trôi
Đôi tà áo lượn bầu trời thêm xanh
Mưa rơi từng giọt long lanh
Se se gió nhớ chòng chành làn mây
Tóc em ướt giọt mưa ngây
Giọt thương giọt nhớ rơi đầy lòng ai
Thế rồi đôi ngả chia hai
Em xa từ độ u hoài bóng thu
Xa dòng lá đổ vàng mơ
Xa con phố đẹp đứng chờ bóng em
Xa đường Lê Lợi êm đềm
Xa Brodard quán ly kem ngọt ngào
Xa đường chim hót xôn xao
Lòng ai ngây dại lạc vào mộng du
Như con đò lạc bến bờ
Phương trời xa thẳm mịt mờ gió sương
Tóc dài em chải sợi buồn
Còn vương giọt nắng Sài Gòn hong xanh
Tiếng chim bối rối chuyền cành
Nhớ em gió lượn dỗ dành tóc xưa
Thu về xơ xác lá khô
Sài Gòn mãi ngả tay chờ đợi em.
Trầm Vân